|
|
|
TÌNH
NGHĨA ĐỒNG MÔN ( 5)
MỘT
VÒNG VIỆT NAM
VS.
Cẩm Bình
Đây
là một bài phóng sự với sự
phối hợp nhiều cây viết
trẻ của môn phái Vovinam như các
HLV. Duy Phuong (Tân Bình), Quốc Bình
& Thanh Chương (Hàm Tân), La
Trọng Nhân (Phù đổng), Hà Thượng
Tiến (Phú Thọ)
I.
NGƯỜI BẠN MỚI QUEN:
Mở đầu cho bài tình nghĩa đồng
môn nầy, tôi xin trân trọng
giới thiệu đến qúi đồng môn
một nữ võ sư cao cấp trong môn
phái:
- Nữ võ sư Lưu Kim Lan.
Tôi với võ sư Kim Lan không
hề quen biết với nhau từ trước,
tôi thấy được cô qua hình ảnh
trong video của những cuộc tranh
giải toàn quốc Việt Nam, hình
ảnh cô đứng làm trọng tài cho
các cặp nữ vận động viên thi
đấu đối kháng.
Năm 2003, tôi đứng ra tổ
chức thi đấu và hội diễn võ
thuật kỳ 5 tại San Jose, Cô Liên
và cô Nghĩa bảo tôi mời cô Lan
sang tham dự đai hội thi đấu,
trong tình nghĩa đồng môn, tôi
gởi cô một lá thơ mời như bao
nhiêu thơ mời các vị võ sư khác
trên toàn thế giới…
Cô sang Mỹ và đến tham dự đại
hội.Tôi quen biết với cô từ đó.
Võ Sư Lưu Kim Lan dáng người
tròn trịa, nhạnh nhẹn, tánh tình
vui vẽ, dứt khoát, giọng nói cô
nhỏ nhẹ nhưng khi làm trọng tài
lại rất cương quyết và dõng
dạc..Cô làm trọng tài đúng
luật không bao giờ thiên vị..
Chắc vì sự trùng hợp ở tánh tình
đó mà tôi và cô Lan hợp nhau và
thân với nhau kể từ đó.
Trong vấn đề thi lên đai kỳ
này, cô Lan là nguời nổ lực, tích
cực vận động bằng mọi giá để
tôi về thi cho bằng được, cô
muốn môn phái phải có sự công
bằng cho tất cả mọi môn sinh,
cho những nguời có công lao xây
dựng môn phái, đặc biệt là đối
với nữ giới.
Một người bạn mới quen,
gặp mặt nhau mới có 4 lần, mà
tình nghĩa đậm đà và lo cho tôi
còn hơn những người đã quen
với tôi, gặp nhau hằng ngày,
hằng tuần từ 10 đến
20 năm trời.. Tôi cảm thấy được
niềm an ủi sau bao ngày tháng đau
buồn vì tình đời đen bạc, đổi
trắng thay đen… Bây giờ tôi
mới thấm hiểu câu nói của
tiền nhân để lại:
- Mình giúp nguời thì thượng
đế hoặc nguời khác sẽ giúp
lại mình, đừng bao giờ trông
mong người mình giúp sẽ giúp
lại mình.
Xin trân trọng tri ân đến nữ
võ sư Lưu Kim Lan.

Cô
Lưu Kim Lan Tặng Hoa chúc mừng
vinh thăng Hồng đai II cấp
II.
NHỮNG CUỘC HỘI NGỘ
Từ trên máy báy bước xuống
đất nhà, tôi nghe một niềm
dạt dào thuơng cảm, xa nhà đã lâu,
và về thăm nhà mấy lần, mà
mỗi khi về tôi luôn có cảm giác
lâng lâng khó tả khi nhìn lại quê
hương, và gặp lại những nguời
thân.
Sau khi làm thủ tục tại phi trường,
Tôi đẩy xe ra ngoài nhìn
thấy nguời đứng đông nghẹt,
đẩy tới ngoài đứng nhìn quanh
quất một hồi mới thấy VS. Vưu
Đặng Vinh tiến tới nghiêm lễ và
bắt tay chào mừng, tôi mừng rỡ
xiết chặt tay vui mừng sau bao nhiêu
năm gặp lại, rồi tới VS. Tố
Nga cùng phu quân tiền tới tặng
cho bó hoa hồng tươi thắm, rồi
kế tiếp là HLV Lê Nguyễn Hùng
Long, môn sinh Quốc Bình, sư huynh
Lê Hữu Phẩm (trước ở An Giang)
và võ sư Nguyễn Văn Sen từ xa
trong đám người chờ đợi
tiến tới chào mừng.. Thêm một
vui mừng và ngạc nhiên khi vừa
ra ngoài chuẩn bị lên xe, võ
sư Lưu Kim Lan từ trong đám đông
buớc ra kêu lại, thật là bất
ngờ tôi vội chạy tới ôm chầm
lấy cô vui mừng hớn hở…
Thầy Sen không báo truớc với
Chưởng Môn là tôi về vì muốn
làm một cuộc ngạc nhiên cho
thầy, chúng tôi về tổ đường
và đi thẳng lên chào Chưởng
Môn ngay, Chưởng môn tươi
cuời bước ra thăm hỏi, tinh
thần thầy vẫn còn minh mẫn và
tráng kiện, vừa gặp chúng tôi là
thầy đã nhận ra ngay, thầy nói
chuyện vẫn lưu loát và mạch
lạc, sức khoẻ thầy vẫn dồi dào,
chúng tôi vui mừng khi gặp lại
thầy, và trân trọng nghe những
lời thầy giảng huấn.
Còn thầy Sen tác phong vẫn đạo
mạo như xưa, vẫn hiền hoà,
nhả nhặn, trong dáng điệu từ
tốn, trang nghiêm, thời gian trôi
qua êm đềm lặng lẽ bên cuộc
đời thầy, một cuộc đời không
tranh đua hơn thiệt. Cô Thúy –
phu nhân của thầy dáng người
nay đã thon gọn đẹp hơn, và
lanh lẹ, tháo vát, nay cô đi làm
cả ngày từ sáng đến tối mà
vẫn cố gắng dành thời gian lo
cho gia đình, sáng nào cũng café
cho thầy và lo cho con ăn trước
khi đi làm.
Con trai của thầy là bé Trọng
Nghĩa có lẽ giống mẹ, lanh lẹ,
chạy tới chạy lui lăng xăng và
nói chuyện thật khôn khéo, dễ
thương..

Bé
Trọng Nghĩa
Đến 12 giờ trưa, 2
em bên Phù Đổng là La
Trọng Nhân và Nguyễn Hoàng Hùng
đến thăm, chúng tôi ngồi nói
chuyện với nhau hằng giờ .. Hùng
trên mạng thì nói chuyện rất
nhiều, nhưng khi gặp tôi rồi thì
mắc cở không nói gì cả cứ
ngồi im thin thít, Nhân thì hoạt
bát nói chuyện nhiều hơn.
Đến 5 giờ chiều, Quốc Bình
hẹn với Duy Phương đến để
gặp tôi, xin mời đọc đoạn văn
sau đây của duy Phương viết về
cuộc hội ngộ bất ngờ không báo
truớc.
CUỘC HỘI NGỘ ĐẦY BẤT NGỜ
VỚI VÕ SƯ CẨM BÌNH (Duy
Phương, Tân Bình)
Chuyện đuợc bắt đầu bằng
cuộc gặp mặt đầy bất ngờ giũa
tôi và VS Cẩm Bình . Quả thật
không có gì bất ngờ hơn thế ,
tôi bắt đầu găp và trò chuyện
cùng VS CẨM BÌNH cách đây chưa
đầy một năm , tôi luôn mong
gặp được cô nhưng tôi nghĩ điều
đó sẽ còn rất lâu , vì mỗi
lần tôi hỏi cô:
- Bao giờ cô về VIỆT
NAM?
Thì cô bảo rằng:
-
Khoảng hai hay ba năm gì nữa! vì
bận nhiều chuyện và hơn nữa
về việt nam rất xa xôi.
Thế nhưng không như tôi nghĩ , và
rồi tôi đã được gặp cô trong
bất ngờ và hồi hộp tại TỔ
ĐƯỜNG , bất ngờ vì không thể
nào ngờ cô lại về Việt Nam lúc
này, còn hồi hộp vì tôi nhận
được tin nhắn của cô là sẽ có
một bất ngờ cho tôi tại tổ
đường , và Q. Bình nói là có người
muốn gặp tôi tại TỔ ĐƯỜNG và
còn nói vui rằng:
- Có
đi mà sẽ không có về !
Tôi còn nhớ hôm đó là
thứ Sáu , theo lịch thì hôm nay là
ngày tập của tôi tại TỔ ĐƯỜNG
, thường thì 19h 30 tôi mới tập
nhưng hôm nay vì có người gặp nên
tôi đến sớm hơn, 17h tôi
đã có mặt tại TỔ ĐƯỜNG , và
rồi điều gì tới cũng tới
,trong sự ngỡ ngàng của tôi ,
thật sự tôi đã không thể nào
tin vào mắt của mình khi cô CẨM
BÌNH xuất hiện và vuốt vào
mặt tôi, mặc dù mắt nhìn thấy
cô , da mặt của tôi cảm nhận
được bàn tay của cô , nhưng
trong lòng tôi vẫn còn cái gì đó
mà không biết được nó giống
như một sự hoài nghi nhưng rồi
sự thật đã bắt tôi phải tin
đó là sự thât.
Ngay tối đó cô Lan mời tôi
về Bình Dương, huynh Phẩm lấy
xe Honda chở tôi lên nhà cô Lan chơi
một chút rồi về, còn tôi
ở lại ngủ đêm với cô, cô
Lan chở tôi đi vòng hết các
phố, cho xem những thắng cảnh
xung quanh, dọc theo bờ sông cảnh
trí cũng nên thơ lắm, luồng gió
từ lòng sông thổi lên khiến tôi
cảm thấy mát mẽ hơn. Tôi thích
không khí sinh hoạt của Bình Duơng,
chung quanh phố có những căn nhà
mới cất lên rất đồ sộ, giá
cũng rất đắc không thua gì bên
Mỹ: trên 100.000 đô cho mỗi căn.
Sáng thức dậy, cô
Lan chở tôi về lại Sài Gòn đến
sân đấu Phan Đình Phùng để xem
các môn sinh Vovinam thi đấu giải
trẻ toàn thành.
Một dàn ban tổ chức dưới
sự điều động của võ sư
Nguyễn Văn Chiếu, và võ sư
Nguyễn Văn Mỹ phối hợp với các
võ sư trẻ làm việc nề nếp, đâu
vào đó, rất vững chải. Võ
sư Vang làm giám khảo và con trai
võ sư Vang cũng làm trọng tài
trong cuộc thi đấu nầy. Các
em vận động viên thi đấu rất
tốt, ai cũng ra sức đánh hết
sức mình để mong đoạt giải, có
một số em có lẽ run hồi hợp
đánh bị quên đòn bị loại
bỏ,. cuộc thi đấu diễn ra trong
2 ngày, trên 100 môn sinh, trong đó
có Hồng Ngọc quận 10 cũng ghi
danh thi đấu đối kháng được
huy chương đồng. Trong dịp nầy
chúng tôi được tiếp chuyện
với võ sư Nguyễn Đình Đức ở
Úc Châu sinh hoạt tại Sidney về
Việt Nam làm việc cũng đến xem
cuộc thi đấu.

III.
ĐOÀN LÂN SƯ RỒNG PHÙ ĐỔNG
TẠI ĐẦM SEN:
Sáng Chúa Nhật ngày 16 tháng 4
năm 2006, Tôi cùng 2 môn sinh Duy Phương
ở Tân Bình và Quốc Bình ở Tổ
Đường đến Đầm Sen để
viếng thăm đoàn Lân Sư Rồng Phù
đổng., mỗi năm mỗi đổi khác,
mỗi năm nhiều khuôn mặt mới đến,
và nhiều khuôn mặt củ đã ra đi…cả
đoàn còn có HLV Hồng Loan là gái
lo lui cui chuẩn bị đồ đạc,
thấy tôi về Hồng Loan mừng rỡ
đến ôm chầm lấy tôi và kêu các
bạn đến chào mừng, và gọi đội
kèn do Đoàn Phó Phù Đổng là HLV
Nguyễn Thanh Bình dẫn các em đến
để chào mừng và chụp hình lưu
niệm, các em tay bắt mặt mừng
trò chuyện với nhau vui vẽ, Đoàn
Trưởng là Võ Sư Lê Đình Phước
buổi sáng bận việc không có
mặt.
Đến giờ diễn các em lui
cui dọn đổ nghề ra chuẩn bị,
năm nay cũng như bao năm qua, các
em vẫn trụ diễn ở Đầm Sen
mỗi cuối tuần…Đây là nguồn
thu nhập chánh của các em. Đội
lân cùng với đôi kèn đã thi gan
với gió sương hàng tuần diễn
cho quan khách tứ phuơng tụ hội
vể đây để thuởng ngoạn công
viên văn hoá Đầm Sen.
Đến giờ biểu diễn, các em
Phù Đổng cho Chiêng Trống
nổi lên để mời gọi mọi
nguời đến xem, quan khách đi tham
quan nghe tiếng trống chiêng, tụ
hội lại đứng lẫn ngồi chung
quanh để chờ xem diễn.
Các em múa lân, sư tử theo bài
bản, diễn tả thật là sống động,
xong rồi diễn võ dùng những bài
quyền, tam đấu, tứ đấu của
Vovinam đưa vào hoạt cảnh, xin
mời đọc 2 bài viết sau:
CẢM NGHỈ CỦA LA
TRỌNG NHÂN (Đoàn Lân Sư
Rồng Phù Đổng)
Sáng chúa Nhật ngày 16 tháng 4
năm 2006, như thường lệ mỗi
tuần đoàn Lân Sư Rồng chúng tôi
BIều diễn ở công viên Đầm
Sen, nhưng hôm đó chúng tôi thật
bất ngờ với cuộc hội ngộ
với Cô Cẩm Bình, tháp tùng theo
cô đến viếng chúng tôi có 2
bạn Quốc Bình và Duy Phương, Chúng
tôi vui mừng khi đưọc gặp cô,
mọi người đều trò chuyện vui
vẻ và thân mật, tôi cảm
thấy tình thân môn phái thật là
gắn gó, tình đồng môn thật là
bao la bát ngát, những người môn
sinh Vovinam luôn có một tình cảm
sâu sắc, lòng yêu thương và đoàn
kết, không phải chỉ ở riêng
một võ đường, mà nó còn trải
rộng khắp nơi ra toàn thế
giới.
Cô đến
nhắm lúc chúng tôi diễn xuất
cho khán giả xem, nên chúng tôi cũng
mời cô xem chúng tôi diễn một
số màn múa lân, hoạt cảnh kèm
theo những đòn thế căn bản võ
thuật của môn phái Vovinam.
Buổi
gặp mặt với cô tuy ngắn ngủi,
nhưng thật là thân thiết, chúng
tôi qúi mến cô và chia tay với cô
sau khi chụp hình lưu niệm. Chúng
tôi hẹn gặp lại cô một ngày nào
đó, và hứa với cô đoàn chúng
tôi sẽ một ngày phát triển
lớn mạnh hơn. Không những chúng
tôi phát triển về kỹ thuật mà
còn phát triển mạnh về đạo đức,
tình thương và tình đoàn kết
trong môn phái.
HỘI NGỘ CÙNG ĐOÀN
LÂN SƯ RỒNG PHÙ ĐỔNG TẠI CÔNG
VIÊN ĐẦM SEN (Duy Phương _
Tân Bình)
Sau lần gặp mặt đầy bất ngờ
và hồi hộp với VS CẨM BÌNH , tôi
đã có dịp găp và làm quen cùng
vovinam Phù Đổng , câu lạc bộ
VOVINAM có đội lân sư rồng lớn
nhất trong môn phái hiên nay ở
tại việt nam,
Cô CẨM BÌNH cùng với tôi và
một môn sinh nũa tên là Q. Bình
đã có một buổi trò chuyện
với mọi người trong đoàn thật
vui vẻ và thân mật mặc dù
giữa tôi và đội chưa một lần
gặp măt, thế mới biết môn sinh
VOVINAM rất giàu tình cảm ở đâu
có môn sinh VVN là ở đó có tình
bằng hữu keo sơn . Tôi được
xem đội biểu diễn múa lân ,
thật là ấn tượng, nói thật
từ bé lớn lên tới giờ tôi chưa
xem được buổi trình diễn múa lân
nào hay như thế .
Nói là múa lân nhưng ở đây không
đơn thuần chỉ là múa lân , ở
đây được biểu diễn có kịch
bản hẳn hoi , tôi được xem trích
đoạn biểu diễn Tôn Ngộ Không
đại chiến cùng Ngưu Ma Vương
một trích đoan trong tác phẩm
nổi tiêng TÂY DU KÝ . và tiếp
theo là trích đoạn Triển
Chiêu dẹp loạn, thực ra đây
cũng giống như một bài đa
luyện được dàn dựng công phu và
có kịch bản , cuối cùng là màn
trinh diễn múa lân .
Giao hữu xong chúng tôi tạm chia
tay mọi người , tôi cùng cô và
Q Bình đi dạo một vòng công viên
Đầm Sen , và có tham gia chơi
một số trò chơi ở đây .Đến
trưa chúng tôi cùng nhau trở về
TỔ ĐƯỜNG , ăn cơm chay ,và sau
đó tôi tiễn cô lên xe về thăm
quê của cô .
IV.
KIÊN GIANG & HÀ TIÊN:
NHỮNG NỮ TƯỚNG MỘT THỜI VANG
DANH
Các cô Liêng,
cô Ánh, cô Phụng, cô Hường là
những nữ tướng miền Tây đã
theo hoạt động với môn phái lâu
dài từ trước năm 1969.
Cô Phụng
sau nầy di chuyển về Hà Tiên
sinh sống và có gia đình, các cô
còn lại ai cũng thờ chủ nghĩa
độc thân để có thời giờ lo
cho môn phái. Các cô rất
nhiệt tình và có tâm huyết với
môn phái các cô đã bỏ rất
nhiều thì giờ và tiền bạc lo
cho môn phái suốt mấy chục
năm qua, công sức đóng góp cho môn
phái của các cô tại Kiên Giang
rất là đáng kể có thể ghi vào
lịch sử của môn phái.
Tuy là
nữ, nhưng các cô rất đảm đang,
trong lo toan công chuyện gia đình,
ngoài thì xây dựng lớp võ, các
cô người nào cũng đô con, uy
nghi đỉnh đạc, đánh đấm cũng
dữ dội, các cô dạy cho các môn
sinh từ võ thuật đến võ đạo,
cộng thêm sinh hoạt, ca hát..
Phong trào của Kiên Giang trước năm
1975 được đánh giá cao nhất
của vùng 4. Sau năm 75, các cô
vẫn tiếp tục giảng dạy và
dẫn các môn sinh đi thi đấu và
hội diễn võ thuật toàn quốc.
Trong năm
thi lên đai đỏ toàn quốc, có
sự xáo trộn trong việc địa điểm
thi và ban giám khảo, nên các cô
buồn tình rút lui khỏi sinh hoạt
với môn phái, tuy nhiên vẫn thường
xuyên lui tới giúp đỡ và yểm
trợ phong trào Kiên Giang.
Ngày xưa
tôi ái mộ các cô lắm khi nhìn
thấy các cô làm việc cực lực,
điều hành các môn sinh theo đội
ngũ chỉnh tề, tư thế của các
cô uy nghiêm, oai phong lẩm liệt,
đâu vào đó, thứ tự nề nếp..
Trong sinh hoạt chung, các cô rất
vui tính và chân tình, hết lòng
lo lắng và chăm sóc cho các môn
sinh từng miếng ăn đến giấc ngũ
rất là chu đáo.
Nhớ lại
tình xưa nghĩa củ, chuyến đi
nầy tôi quyết đi một vòng
miền Tây để thăm các cô, về
quê 2 ngày xong, tôi thẳng đường
lên Rạch Giá đến một tỉnh thành
xa lạ, chưa biết nhà của các cô
ở đâu? tôi chỉ có số điện
thoại của cô Liêng và cô Ánh, và
tên tiệm của cô Liêng vậy mà tôi
cũng tìm ra sau khi bị các anh xe
Honda chặt một cú thật đẹp vì
thấy chúng tôi ngơ ngơ ngáo ngáo
biết là người xa lạ, Việt
kiều…
Hỏi thăm
được tiệm của cô Liêng tôi
mừng rỡ, nhưng khi vào thì không
gặp được cô, vì cô vẫn còn
ở nhà, anh của cô Liêng bèn
chở tôi đến thẳng nhà để
gặp cô.
Bao nhiêu
năm xa cách, gặp lại cô, tay
bắt mặt mừng, ôm nhau thắm
thiết, cô đã cho tôi ăn chay,
những món chay do chính cô và má
cô nấu thật là ngon, chúng tôi
ăn không khách sáo, thì ra cô cũng
đã ăn chay trường trên 30 năm
rồi., còn tôi thì chỉ mới có
15 năm…vừa ăn, chúng tôi vừa nói
chuyện huyên thiêng, ôi thôi,
biết bao nhiêu chuyện để kể
!!!! kể hoài, nói hoài mà không
hết…
Buổi
chiều sau khi tan sở làm, cô Ánh
đến thăm, chúng tôi đi thăm bà
cụ thân sinh của cô Ánh bị
bịnh đang nằm trong bệnh viện,
sau đó chúng tôi đi vòng vòng thành
phố đề xem cảnh đẹp về đêm
đến vùng đất bồi xem những căn
nhà mới cất, nới rộng dan cư
ra miền biển. Xong chúng tôi đi
thăm cô Hường, cô Hường rất là
bận rộn ban ngày thì phải đi làm,
ban đêm về phải chăm sóc cho
mẹ, đang bị bịnh già yếu đuối
đi không được, cô phải đút cháo
cho mẹ ăn, tắm rửa cho mẹ, và
bế mẹ lên xe lăn để đẩy vòng
vòng đi ra ngoài hóng mát để
thay đổi không khí trong lành
mỗi buồi chiều.
Lòng
hiếu thảo của cô thật là cảm
động, cô cũng là người ăn chay
trường giống như cô Liêng 30 năm
rồi. các cô ăn chay mà người
vẫn to con và khoẻ mạnh, vẫn
oai phong như thưở nào !
Chúng tôi
ngồi ôn chuyện củ, nhân dịp tôi
hỏi thăm bài Đạo khúc Cửu Long
Giang xem các cô còn nhớ và giữ
bài đó hay không? (Vì võ sư Trang
Phước Đức muốn sưu tầm lại
bài hát một thưở vang danh cũa
ngày xưa củ của miền Tây khai
phá). Như là khơi lên mạch sống
trong tim của các cô, các cô bắt
đầu cất tiếng hát cao vút
những bài ca môn phái, dòng máu
Vovinam trong tim các cô bùng cháy
lại, sẳn dịp tôi đề nghị các
cô trở lại sinh hoạt, và mời
về tham dự giỗ tổ tại Tổ
Đường vào ngày 1 tháng 5 tới, các
cô mới tâm sự những sự việc
xãy ra trong nước, tôi khuyên
nhủ và khuyến khích hổ trợ cho
các cô. Các cô hứa sẽ về và
sẽ rủ luôn cô Phụng đang ở Hà
Tiên, thế là tôi đi một chuyến
Hà Tiên truớc là thăm thắng
cảnh đất nuớc, sau là vận động
thêm cô Phụng về dự giỗ tổ.
Sáng hôm
sau, tôi bao nguyên chiếc xe đi Hà
Tiên thăm cô Phụng và để sẳn
dịp đi vòng vòng viếng
cảnh Hà Tiên luôn, chúng tôi đi
thăm chùa Hang, lăng Mạc Cữu,
rồi ghé bải biển Hà Tiên ngồi
ăn trưa, hóng gió biển, và
tâm sự, cô kể lại tất cả
những nổi niềm buồn tủi của
cô khi sinh hoạt cho môn phái trong
thời gian qua, cũng như tại sao cô
nghĩ sinh hoạt, mặc dầu cô rất
còn tâm huyết đối với môn phái…
cũng như 3 cô kia, tôi khuyên cô
bỏ qua chuyện củ và bắt đầu
sinh hoạt lại, và mời cô về
dự lễ giỗ tổ để có gì thì
họp lại giải quyết với nhau, cô
hứa về, nhưng đến giờ phút
cuối trong ngày lễ giỗ tổ, cô
bận không thu xếp về được, cô
Ánh và cô Hường thì phải lo cho
thân mẫu bị bịnh nặng, như
vậy là không có duyên gặp các cô
một lần nữa. Mong anh linh sáng
tổ hộ trì và cổ động tinh
thần cho các cô, để có thêm
những bàn tay nhiệt tình đóng góp
cho môn phái.
Từ giả
Hà Tiên, tôi trở về Rạch Giá,
buổi chiều đó đến nhà thiếu
nhi thành phố để thăm viếng võ
đường Rạch Giá của võ sư Danh
Tư.
Võ sư
Danh Tư thấy tôi đến bước ra
đón tiếp và giới thiệu với các
huấn luyện viên, Hôm nay, võ đường
đang bận rộn chuẩn bị cho các
em thi lên đai, tôi nói với võ sư
Danh Tư cứ tự nhiên, tôi chỉ đến
để thăm viếng và xem sinh hoạt
của các em thôi.
Có một
số môn sinh nhỏ thi quyền đánh
rất đẹp và có lực, tôi buộc
miệng khen:
- Em nầy
đánh đẹp quá
Một phụ
huynh ngồi cạnh bên ngó sang tôi
nói:
- Con em đó
cô, cô thấy nó đánh được không?
Tôi nhìn
sang cười khen:
- Em còn
nhỏ mà đánh như vậy là tốt
lắm.
Sau khi thi
xong, võ sư Danh Tư tập hợp các
em lại để giới thiệu tôi với
lớp võ, và tôi nói đôi lời tâm
tình trong tình nghĩa đồng môn.
Xong chụp hình lưu niệm với các
em.


V. VOVINAM LAGI - MỘT KỶ
NIỆM KHÓ QUÊN
(Duy Phuơng – Tân Bình)
Trước chuyến khi về thăm quê, tôi
và Q Bình đã cùng bàn với nhau là
sẽ về Bình Thuận một chuyến
đế giao hữu cùng các môn sinh
tại thi xã Lagi .
1. THỊ XÃ LAGI
Lagi là một trong sáu xã của Hàm
Tân , hiện nay đã được nâng
cấp lên thành thị xã , và là
trung tâm kinh tế của huyện Hàm
Tân , với tiềm năng như thế ,
cho nên đời sống nhân dân ở đây
nói chung là cũng đủ sống , cho
nên đã có cơ hội để tiếp xúc
với môt số môn thể thao, trong
đó có bộ môn Vovinam , nói về
phát triển thì vẫn chưa được
phát triển mạnh lắm, nhưng so
với một số địa phuơng khác thì
như thế thì rất tốt , đội ngũ
HLV ở đây rất có nhiêt huyết
với môn phái, cùng với tuổi
trẻ tài cao, các HLV đã đưa
phong trào phát triển khắp cả
huyện với trên 3 điểm tập
(số liệu trên 300 môn sinh )
Hiện nay phong trào đang trên đà
phát triển nhưng gặp một trở
ngại rất lớn đó là lực lượng
HLV , VOVINAM Lagi có một đội ngũ
vận đông viên biểu điễn rất
mạnh , các vận động viên ở đây
có kỹ thuật nhào lộn rất tốt
, cho nên biễu diễn rất đẹp
mắt , hy vọng một ngày nào đó
họ sẽ đạt được thành tích
cao trong các giải thi đấu tổ
chức trong nước.
2. NHỮNG NGÀY Ở LAGI
Theo dự định thì đến thứ
Bảy nhằm ngày 22/4 chúng tôi
mới tới nơi nhưng chúng tôi đã
đi sớm hơn một ngày , vậy là
chúng tôi đã lên đường vào hôm
thứ Sáu tức la ngày 21/4 , bắt
đầu lên xe lúc 12h30 phút , phương
tiện về Lagi không khó khăn lám
có cả xe đưa rước tận nợi
Phái đoàn chúng tôi gồm ba người
, trưởng đoàn là cô CẨM BÌNH
,và vị trí phó đoàn tất nhiên
là thuộc về tôi , và một hướng
dân viên bất đắc dĩ là môn
sinh trước đây của Vovinam Lagi
hiện nay đang tập luyện tại
tổ đường môn sinh Q. Bình,
Chuyến đi thật nhiều kỷ niệm
đáng nhớ, ba người chúng tôi
tự nguyện ngồi ở đăng cuối
sau xe loại 12 chỗ ngồi mà không
tự nguyện ngồi như thế trước
sau gì người ta cũng đuổi ra sau
ngồi vì nhường chỗ cho người
lớn tuổi , Vì chúng tôi là thanh
niên ( không biết cô CẨM BÍNH có
còn là thanh niên không? hi
hi..) .
Thiệt là vui trên xe thât là náo
nhiệt tiếng cười luôn vang lên
trong xe , mà các bạn biết không
chỉ có ba chúng tôi cười không
hà, không có ai cười hay nói
chuyện gì hết , có nhiều lúc
mọi người đều nhìn về phía
chúng tôi, không biết lúc đó
họ suy nghĩ những gi...
Chúng tôi tới nơi lúc 16h15 phút
lúc này mọi người đều đói ,
chúng tôi nghĩ ngơi tại khách
sạn THANH XUÂN là một khách san
nhỏ trong thị xã , chúng tôi để
cho cô nghỉ ngơi còn tôi và Q. Bình
đi về nhà của em và mua một ít
đồ ăn, trên đường đi chúng tôi
đã gặp một môn sinh ở đây ,
đó là CHƯƠNG ,CHƯƠNG là một
trong những HLV ở đây , chúng tôi
đã hẹn với Chương cùng đến võ
đường ,CHƯƠNG thật bất ngờ
khi thây tôi và Q Bình vì cứ
ngỡ thứ bảy chúng tôi mới về
cho nên đã có một kế hoach đón
tiêp long trọng , nhưng vì lý do
đó mà cô CẨM BÌNH lên đường
sớm hơn một ngày, vì cô không
muốn được đón tiếp long
trọng quá,. chúng tôi cùng nhau đi
tìm quán cơm chay, nhưng tìm hoài
mà chẳng thấy quán nào bán đồ
chay cả , mà hình như muốn ăn
được cơm chay thì phải vào chùa
( sợ thiệt ), vậy là mấy cô trò
chúng tôi quyết định ăn tạm môt
quán nào đó cho đỡ đói chứ
chịu không nỗi ,chúng tôi ăn cơm
mặn còn cô thì ăn cơm với rau ,
tội cho cô thiệt. Cô nói
đùa vui vẽ:
- BÌNH THUẬN MỘT ĐI SẼ KHÔNG
TRỞ LẠI .
Ăn xong chúng tôi vào võ đường
, đến nơi chúng tôi chỉ ngồi
ở ghế đá xem mọi người tập
luyện , riêng CHƯƠNG thì bị
phạt hít đất (hay la chống đẩy
) và nhảy công lực nhìn thấy tôi
thiệt, nhưng luật là luật
không thể làm trái được ,
ngồi được một lúc thì thầy
HLV trưởng ở đây tới và chúng
tôi lúc này thực sự ra mắt trước
tất cả các môn sinh.
3. NHỮNG ĐÊM LUYỆN
TẬP KHÔNG THỂ QUÊN (Duy Phương).
Sau đêm găp mặt bất ngờ ấy
chúng tôi đã có những buổi làm
việc hăng say tiếp sau đó ,
thực chất chuyến đi này, mang đến
rất nhiều kỷ niệm đến cho tôi
, mà hình như không chỉ riêng
mổi tôi ,ai cũng vậy đều sẽ có
một kỷ niệm khó quên trong mùa
giỗ tổ lần 46 , chúng tôi đã có
dịp cùng nhau trao đổi về kỹ
thuật của môn phái, còn cô CẨM
BÌNH thì dạy cho môn sinh ỏ đây
thêm một số bài quyền và song
luyện , nhằm làm tăng thêm , và
phong phú hơn cho chương trình
biểu diễn.
Trong thời gian ba ngày ở đây
chúng tôi đã có nhũng đêm tập
luyện hết công suất , tập đến
gần 23h đêm mà vẫn chưa muốn
về , tập xong chúng tôi tập
trung tại khách sạn cùng nhau nói
chuyện , buổi sáng cùng nhau ra
biển tập luyện , nhưng hình như
chỉ được một buổi sáng vì
biển ở hơi xa khách sạn mà phương
tiện thì hạn hẹp , mà cũng do
một phần vì tối tập quá sức
, và thức khuya nên tôi và Q.Binh
dậy không nổi , riêng chỉ có cô
thì hình như ngũ không được , vì
cô không quen giờ giấc ở hai nơi
, nên cô ngũ không quen lắm , cô
chỉ ngũ được một chút vào
buổi sáng .
Mặc dù dậy không nỗi, nhưng
không khi nào chúng tôi dậy quá 8
h , vì không thể nào tìm ra quán
cơm chay nên chúng tôi đành phải
tự túc việc ăn uống, cũng may là
có người quen ở đây chứ không
biết cô CẨM BÌNH có sống nỗi
qua những ngày ở đây vì không có
cơm chay hay không? "hii hii. .
Chúng tôi được gia đình
của Q . Bình mời về ăn cơm
mỗi ngày, nên đi chợ mua thật là
nhiều rau về nào là luột, xào,
và nấu canh… thật lòng chưa bao
giở tôi ăn cơm chay được
nhiều như vậy , không biết có
phải vì đói, vì tập mệt nên
ăn nhiều hay là do tài của người
nấu ăn ngon nên mới ăn được
nhiều ?.
4. CHUYẾN DÃ NGOẠI NHIỀU LÝ
THÚ
Ngày thú Ba , chủ nhật 23/4/2006 ,
các môn sinh ở đây đã tổ
chức một ngày dã ngoại cắm
trại ngoài trời , chúng tôi hẹn
nhau là tám giờ sẽ gặp nhau
tại khách sạn , nhưng đến 9h
vẫn chưa thấy xe đến rước, ai
cũng nóng lòng chờ đợi, cuối cùng
rồi chúng tôi cùng lên đường lúc
10h , theo lịch trình chúng tôi đi
thăm dinh Thầy Thiếm , theo lời
kể của CHƯƠNG , dinh nầy linh
lắm rất đông người vào những
ngày lể , tương đương như lễ
hội chùa HƯƠNG , ở miền bắc
VIỆT NAM .xin đuợc giới thiệu
đôi chút về nơi đậy
5. LỄ HỘI THẦY THIẾM (Duy
Phương)
Hàng năm, cứ vào các ngày 15 và
16 tháng 9 âm lịch, thị xã Hàm Tân
(Thuận Hải) bỗng trở nên tấp
nập lạ thường, vì dân chúng
mọi nơi kéo nhau tới hành hương
tại Dinh Thầy.
Dinh Thầy là một ngôi đền nằm
giữa một khu rừng cách tỉnh
lỵ Bình Tuy vào khoảng 12 cây
số về hướng tây bắc. Đền
gồm ba toà nhà kiến trúc theo
lối xưa với một vẻ cổ kính,
trang nghiêm ẩn nấp dưới những
tàn cây cổ thụ. Phong cảnh tĩnh
mịch, ai bước tới đây cũng như
cảm thấy sự thiêng liêng của nơi
thờ tự, lòng sùng bái càng tăng
với sự tin tưởng ở sức
huyền bí vô hình của Thầy.
Thầy là vị được thờ phụng
tại dinh. Tiểu sử Thầy tới nay
chưa ai biết cặn kẽ, tuy nhiên
rất nhiều giai thoại về Thầy
đã được lưu truyền. Hội Tam
Quy, phụ trách việc phụng tự
Thầy đã thu thập những câu
chuyện truyền khẩu, ấn hành và
phát cho khách trẩy hội.
Theo tài liệu này, Thầy sinh về
thời chúa Nguyễn Phúc Ánh (vua
Gia Long sau này) tại làng La Qua,
phủ Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam.
Thầy có Thím sánh đôi, Thím sinh
tại làng Yến Nê cùng tỉnh.
Lúc thiếu thời, Thầy đã từng
bút nghiêng đèn sách, nhưng số
Thầy lận đận về khoa cử,
mấy khoa chẳng đậu, tuy học hành
rất khá. Buồn vì cử nghiệp lao
đao, danh chẳng thành, Thầy từ
bỏ sách đèn, theo học đạo để
giúp đời.
Suốt trong mấy năm sống ở đất
Quảng, Thầy đem sự hiểu biết
của mình ra cứu dân độ thế
bằng cách chữa bệnh và dạy người
theo lễ nghĩa.
Rồi một biến cố xảy đến.
Vua Tự Đức đã đích thân về làng
La Qua xử án và kết tội Thầy
phải chịu Tam ban triều điển.
Trước dân làng và văn võ bá
quan. Thầy và Thím đã dùng lụa
điều biến thành rồng đỏ (1)
bay về phương Nam lánh nạn.
Rồng bay về đến Tam Tân (quận
lỵ Hàm Tân ngày nay, ngó xuống
thấy phong cảnh đẹp. Thầy cho
rồng hạ xuống và sống ở nơi
đây với dân làng cho đến khi
qua đời.
Cũng như khi sống ở Quảng Nam,
tại đây Thầy lại tiếp tục
việc cứu giúp người đời và
dốc lòng học đạo. Ngày nay,
tại Hàm Tân dân chúng thường
nhắc đến công ơn của Thầy:
cứu người trong cơn hoạn nạn,
cho thuốc men, giúp gạo trong năm
thất mùa và nhất là khuyến
thiện dạy dân theo lành lánh ác.
Với công ơn ấy, dân chúng Tam Tân
rất kính mến. Thầy và Thím, xưng
hô gọi tôn là Thầy. Danh tiếng
Thầy ngày càng vang, người người
khắp nơi đều biết tìm đến để
theo Thầy học đạo.
Để tránh vương vấn với đời,
Thầy và Thím vào rừng sống ẩn
dật trong một túp lều tranh do
tự thầy cất lên, tháng ngày làm
bạn với điểu thú. Thầy đã
cảm hoá được cả thú dữ lẫn
chim rừng. Cầm thú mọi loài hàng
ngày tới chầu bái Thầy.
Tuy sống ẩn dật, nhưng khi dân
chúng gặp tai ương, hoạn nạn,
đã thấy Thầy xuất hiện giúp
đỡ.
Thầy và Thím chết trong túp lều
tranh ở khu rừng.
Khi nghe tin Thầy và Thím chết, dân
chúng kéo nhau vào lo chôn cất.
Lạ thay vào tới nơi, mọi người
thấy voi đang chầu chực bên
Thầy và Thím, chung quanh đủ các
cầm thú chim muông, thảy đều u
sầu buồn thảm.
Lạ lùng và kinh ngạc nhất, là
không hiểu ai đã mang tới hai
cỗ áo quan và đã tẩm liệm cả
cho Thầy và Thím. Dân chúng đem
chôn hai cỗ áo quan nơi Bàn Thông,
và từ đó cứ mỗi năm hai lần,
mọi người kéo nhau tới, lần
thứ nhất vào ngày mồng năm tháng
Giêng âm lịch để tảo mộ và
lần thứ hai vào ngày 15 tháng 9
để làm giỗ.
Xưa kia, theo lời thuật trong tài
liệu, khi dân chúng vào viếng
mộ và làm giỗ, chim muông và
cầm thú đã dọn dẹp quét tước
sạch sẽ cả mộ lẫn Dinh Thầy.
Thầy và Thím chết đi, dân chúng
thương tiếc, nhưng có người cho
rằng cả hai người vẫn còn
sống và đã dời đi nơi khác, vì
vậy danh Thầy đã nổi, sợ đến
tai nhà vua sẽ bị truy tầm.
Thương Thầy và Thím, dân làng
Tam Tân họp nhau lập Dinh thờ cho
đến ngày nay. Lúc đầu Dinh cất
sơ sài bằng lá, nhưng dần được
sửa sang trở nên đẹp đẽ nguy
nga với nhiều đồ trang hoàng quý
giá do khách thập phương cúng
tiến.
Vua Tự Đức, qua đồn đại của
dân chúng, phái người từ kinh đô
về tận Tam Tân để dò xét tình
hình. Sau khi thăm dò dư luận và
tìm hiểu sự thật, sứ thần
về tâu cùng nhà vua mọi sự
việc liên quan tới vợ chồng
Thầy, nhà vua cảm động, nghĩ
tiếc một người có tài có đức,
xoá bỏ án cũ lại sắc phong cho
Thầy làm Chí Đức tiên sinh, và
Thím làm Chí Đức nương nương.
Từ khi chết, Thầy thường thường
về phù hộ cho dân Tam Tân được
an cư lạc nghiệp. Nhớ ơn Thầy,
hàng năm nhân dân đã làm giỗ
Thầy rất lớn, và ngày giỗ đã
trở thành ngày hội Dinh Thầy.
Ngày giỗ Thầy được gọi là ngày
hội Dinh Thầy hàng năm, chính
thức cử hành vào hai ngày 15 và
16 tháng 9 âm lịch. Đây là một
ngày lễ lớn tại Bình Tuy
(Thuận Hải), và đã ăn sâu vào
tập tục của người dân địa
phương. Tới ngày hội, họ kéo
nhau đi dự giỗ Thầy.
Tuy ngày lễ chính thức vào hai ngày
nói trên, song khách thập phương
từ các nơi đã chuẩn bị tới
dự lễ từ hơn nửa tháng trước
và sau ngày lễ, đến một tuần
lễ sau còn đông khách tới hành
hương. Trong hai ngày lễ, Hàm Tân
trở nên náo nhiệt và nhộn
nhịp, dân chúng từ khắp các
tỉnh miền Trung cũng như miền
Nam về dự ngày giỗ Thầy, xa
từ Quảng Trị, Thừa Thiên hoặc
lục tỉnh, gần từ Ninh Thuận,
Phan Thiết, Long Khánh...
Tới dự giỗ Thầy, người người
đều cầu nguyện và xin xâm (
một hình thức xem đoán về tương
lai ở các đền chùa ở châu á )
Vã lại xuyên qua một đoạn đường
rừng nguy hiểm, xe cộ tấp nập
suốt ngày, người kéo đi như nước,
từng đoàn từng tốp. Dự giỗ
Thầy xin xâm cầu nguyện khách hành
hương lại cùng nhau tới viếng
mộ Thầy.
Khách hành hương tới cúng Thầy
mang theo đồ lễ đủ các loại:
tiền bạc, vàng hương, heo, gà,
vịt và các thứ hoa quả bánh trái.
Trong hai ngày giỗ Thầy, ngày đầu
15 tháng 9 là ngày cáo giỗ tức là
ngày tiên thường, dân chúng nơi
đây làm lễ cúng chay.
Ngày hôm sau là ngày cúng mặn. Dân
làng sở tại tự mang đồ lễ
tới cúng và khách hành hương
từ các nơi tới cũng đặt đồ
lễ cúng.
Hầu hết khách trầy hội, cúng
lễ xong đều xin xâm, nhất là
phụ nữ.
Xin xâm ở ngay chính diện đền
Dinh, người xin xâm chen chúc quỳ
lạy từ cửa vào. Tiếng xóc
ống xâm vang đều đều.
Xin được lá xâm, ra bên ngoài,
đã có hàng chục người đoán
quẻ bàn giải.
Hội Dinh Thầy nhộn nhịp tưng
bừng ở giữa một nơi hoang
vắng, mà thường ngày rất ít người
lai vãng tới, chứng tỏ lòng tin
tưởng vô bờ của dân chúng đối
với Thầy.
Hội Dinh Thầy không có cổ tục,
trò vui gì, nhưng khách trẩy hội
đã vui với lòng thành của mình
và đến được Dinh Thầy ai nấy
đều tỏ sự hân hoan.
Đó là một phần sơ lược về
lễ hội Dinh Thày Thím ỏ HÀM TÂN
BÌNH THUẦN ,. thật tiếc là chúng
tôi đã không có duyên để được
chứng kiến lễ hôi lớn như
thế ,chắc là phải hẹn vào
dịp khác .
HÌnh
Chụp trước Dinh Thầy Thiếm
Từ
trái sang hàng trước: HLV. Tần,
Mỹ Nữ, Trinh, Dung, VS Cẩm Bình,
Quốc Bình, Vận, Duy Phương,
Bảo. Hàng sau: Tuyến, Lộc, Du.
Và để
tiếp tục chương trình của ngày
dã ngoại hôm nay , chúng tôi được
mời về nghĩ tại một bãi biễn
nỗi tiếng nhất ở HÀM TÂN
hiện giờ là biển TÂN HẢI ,,
bờ biển này cũng khá là rộng ,
và cũng có khá nhiều khách du
lịch đến đây vui chơi , đó là
phần biển dùng chung của mọi ngượi
Còn riêng chúng tôi được đến
một bãi biển tư nhân , với
chiều dài khoảng hơn 1000 m ( tương
đương 1 km) , đây là bờ biển
của gia đình của một em môn
sinh ở đây , và theo tôi đuọc
biết thì bờ biển này trong tương
lai sẽ là mọt khu du lich , hiện
giờ đang tiến hành xây dựng . và
hàng năm đều có một vài võ
đường VOVINAM ở trong Sài Gòn ra
cắm trại vào nhưng dip nghỉ hè
, như đội lân sư rồng Phú
Thọ, và clb Vovinam quận 6 thành
phố , và theo dự kiến thì hè này
các đoàn đó sẽ tiếp tuc ra và
giao luu vói Vovinam HÀM TÂN.
Cả bờ biển được che phủ
bởi một vườn cây dừa nên
rất mát , nếu ai đã về đây thì
chắc chăn rằng sẽ muốn quay
lại một lần nữa .
Lúc này đã là 11h trưa nói chung
chúng tôi lúc này ai cũng đói
bụng cả , nhưng đâu có ai dám nói
đâu , tôi và cô CẨM BÌNH mắc võng
nghĩ ngơi và nói chuyện cùng
một số môn sinh ở đây còn
một số khác thì đi chợ để
nấu ăn , đến gần 14h chúng tôi
được thưởng thức đồ ăn , các
bạn biết không các đầu bếp
ở đây là nam đấy , họ nấu
rất ngon , nhìn rất bình thường
, nhưng thật là mặn mà hương
vị , ăn còn ngon hơn cả cơm nhà
hàng , nói thật nếu không tin
mời các bạn về thử nhưng xin
được nói chỉ có khách đặc
biệt như chúng tôi mới được
mời những bửa cơm như thế .
Chúng tôi đã có một ngày cắm
trại thật vui , nói cắm trại mà
sao tôi không thấy trại đâu
chỉ thấy toàn là võng không hà
hihi.. đó là đặc trưng ở đây
buổi sáng thì cắm trại bằng võng
tối xuống thì che mang và chơi
lửa trại vì thời gian có hạn nên
chúng tôi không thể nào tham gia
được lửa trại . Nhưng đổi
lại chúng tôi đã có những giây
phút trò chuyền cùng nhau , và chơi
những trò chơi thú vị của cô
CẨM BÌNH , như đố vui để
học, tôi nhớ nhất là trò đếm
chuột của cô , cách chơi như
sau:
- Một con chuột là một cái đuôi,
2 tai, 2 mắt, 1 cái đầu và 4 cái
chân.
- Hai con
chuột là hai cái đuôi. 4 tai, 4
mắt, 2 cái đầu và 8 cái chân
Cứ thế mà đếm tới 10 con ai đếm
được thì cô sẽ có thưỡng
vậy mà không có ai đếm được,
còn nhiều trò chơi khá vui nhưng
có lẽ vì mêt nên tôi đã ngũ quên
bởi tiếng kèn , tiếng đàn cùng
những giọng hát ru ngủ của các
môn sinh như: tiềng kèn Harmonica
của Q Bình và tiếng hát của các
bạn nữ TRINH, Dung và NỮ ,.....
Sau khi nghĩ ngơi được một
khoảng thời gian khá dài , chúng
tôi được rủ tham gia một trò
chơi đặc trưng ở đây , trò trượt
cát trên đồi cát cao, gần bãi
biển có một số đồi cát khá là
cao , mới đầu rủ cô CẨM BINH .
vì da của cô bị di ứng dưới
nắng nên cô không muốn đi .
cuối cùng chúng tôi cũng thuyết
phục được cô , bằng cách mọi
người một cành cây dùng để
che nắng cho cô , nhìn như là đang
có một đoàn đưa rước quan
lớn về làng , còn đây là đưa
nhau lên đồi cát
Trò chơi rất đơn giản chỉ
việc chọn một đồi cát nào cao
nhất rồi sau đó ngồi lên ván
trượt , như là trượt tuyết ở
các nước Châu Âu , còn Châu Á
thi trượt cát nhưng cũng vui không
kém , mỗi trò có đặc điểm riêng
, Tuyết thì lạnh còn cát thì nóng
như sa mạc, nhiều lúc tôi cứ tưởng
đang ở trên sa mạc Sahara gì đó
. chắc là do không quen nên tôi
chịu không nỗi , còn những môn
sinh ở đây chơi rất vui, vui
nhất là cảnh tượng cả ba người
gồm Q Bình cầm lái cô CẨM BÌNH
ngồi ở giữa còn tôi ngồi ngoài
cùng , cùng nhau trượt , và cả
ba đều ngã chỏng gọng ,,vui thiêt
nhưng leo lên đồi cát không nỗi
nên cả ba cùng ngồi dưới chân
đồi cát xem mọi người chơi .
kết thúc trò choi trượt cát lúc
17h30 chúng tôi cùng nhau đi dạo
biển lúc này nắng cũng dịu
bớt rồi tham gia chuyến dã
ngoại này trên chục người,
gồm có: Khương Thanh Chương là
đội trưởng, HLV. Tần, Du, Bảo,
Lộc, Vận, Tuyến, Nữ, Dung,
Trinh.. dạo biển một lúc chúng tôi
cùng nhau tắm biển , và lên xe
về khách san lúc 18h30 , vì có
cuộc hẹn với HLV Truởng tại đây
để tham quan lớp võ.
6. Cảm nghỉ của
Khương Thanh Chương (Hàm Tân):
Tiểu đệ được phép
bổ sung nha, phải kể đến
chuyện từ đầu đến đuôi
chứ:
- Đầu tiên là tôi đang đẩy bia
trên đường thì bỗng đâu tôi
cảm thấy sau lưng mình có một
kẻ định đánh lén ở đâu chay
đến đá sau lưng , theo phản xạ
thì quay lại dùng tay gạt ra. nhìn
lại một khuôn mặt lạ hoắc đứng
nhăn răng ra cười, tức giận định
quay lại "bụp" bất
chợt nhìn sang trái thì thấy
Quốc Bình đang đứng đó, thì
nghĩ ngay đó là anh Phương nên
dừng lại, nếu không có Quốc Bình
thì chằc là có đánh lộn rồi
- Tối hôm đó , khoảng 18h tui có
nhận được điện thoại của cô
liền chạy vội sang khách sạn..
Vì đói nên mới tìm chổ cho cô
ăn tối. tìm mãi mới được
chổ ăn chay, sau khi ăn xong thì ghé
vào lớp võ. Thiệt là khổ cho
tui vùa mới ăn no lại phải
nhảy xổm hít đất 30 cái vì vào
lớp trể. Chừng nửa tiếng sau
thì thầy xuống lớp. Thầy và cô
ngồi nói chuyện ở ghế đá còn
Bình và Anh Phương thì tập chung
với lớp tôi dạy cho lớp nhỏ
- Sau giờ tập thì mọi người
ở lại tập thêm những bài mới
do chính cô giảng dạy, nếu tôi
nhớ không lầm thì tập tới 10
giờ khuya. Những bài do cô dạy
từ ngày thi thăng đai tới giờ vì
khu vực ở tỉnh hoàng đai nhất
là thuộc dạng lớn rồi nên ít
tập chỉ đi dạy là chủ yếu,
không có cơ hội tập thêm được
nhiều. nên khi cô day thêm bài thì
tôi khá là vụng về.
- Sáng hôm sau , chúng tôi ra biển
tập thêm. Cô có đề nghị là
mặc võ phuc, nhưng tôi thấy hơi
kỳ, vì trước nay chỉ mặc trong
lúc tâp ở lớp và lúc đi biểu
biễn thì mặc thôi, không khi nào
chúng tôi xuất hiện trước mọi
người trong bộ đô võ. Khi ra bãi
biễn thì khá nhiều cặp mắt nhìn
về chúng tôi. "Vovinam đó"
tập chừng vài tiếng thì nắng lên
chúng tôi phải về và ghé ăn sáng
ở tiệm hai vợ chồng cùng là
huấn luyện viên trong lớp võ đó
là HLV Tần và nữ HLV Ly, họ là
trưởng cụm đơn vi Tân Hải
Đến 8 giờ thì có đi hát
karaoke, nhưng vào đó cô ngủ không
hà, vì ai cũng hát hay hết nên ru
cô vào giấc mộng đep.
Đến chiều tôi phải vể chuẩn
bị đi học. cô và anh Phương
về nhà Quốc Bình ăn trưa có
hẹn với nhau là 5 giờ chiều
tập trung ở lớp võ.
Sau khi tan học đúng 5 giờ tôi đã
có mặt tai lớp võ, nhưng chờ
miết mà không thấy ai, tới 7
giờ cô và mọi người mới lên.
Vùa chờ vùa tức sôi máu tại trường
cách nhà 4 km mà chưa có gì bỏ vào
bụng cả vừa sôi máu vừa sôi
bụng.
Lần này thì có tập trung 3 lớp
võ lân cận nhau để cùng tập
ở Trung Tâm Văn Hoá LAGi để đón
tiếp cô Cẩm Bình mà lị. Chúng
tôi có tập những bài biểu
biễn để cô Cẩm Bình xem như
những màn nhào lộn, đòn chân,
tứ đấu nữ, tứ đấu nam, tự
vệ nữ… Cuối buổi tập thì toàn
thể lớp võ gom lại chup hình lưu
niệm. Các em môn sinh rất vui vì
lâu lâu mới có một buổi tập
chung , và đặc biệt là được
biết thêm một nữ võ sư cao đẳng
của môn phái.
Cuối giờ chúng tôi lại có dip
đươc cô dạy thêm bài mới rất
là vui. Lại một đêm nữa tới hơn
10 giờ khuya vẫn còn tập. vì như
đã nói ở trên, tay chân tui cứ
run run và mệt nữa.
Tuy cô cũng khá lớn tuổi nhưng
nhìn cách cô đánh vẫn linh hoat và
nhanh nhẹn lắm. Lúc tập hôm nay
có phần hơi mệt hơn hôm qua.
cổ họng cứ khát khô.
Sau khi tập xong. thì cô trò mới
đi ăn trái cây ở một quán khá
quen. Cuối cùng mới trở về khách
sạn.
Sáng hôm sau , chúng tôi có tổ
chức một chuyến dã ngoại như
anh Phuong đã nói.
7. ĐÊM
CUỐI Ở LAGI (Duy Phương)
Đêm nay chúng tôi được thầy
HLV trưởng ở đây mời lên nhà
chơi , đáng lẽ ra chúng tôi
phải tới nhà thầy sớm hơn nhưng
," chắc có lẽ vì ham chơi
"nên không thể đến sớm hơn
, thành thật xin lỗi thầy .
Ba người chúng tôi sau khi đi chơi
về , nghĩ một chút và ăn lót
dạ xong , cả ba cùng hấp tấp
chạy đến nhà thầy vì hẹn
với thầy là 19h30 là chúng tôi
sẽ có mặt nhưng lúc này 19h30
rồi vẫn chưa khởi hành nên
vội vội vàng vàng chạy tới nhà
thầy , vì từ chỗ chúng tôi
tới nhà thầy cũng hơi xa một chút
. tới nhà đuợc thầy đón tiếp
chu đáo , cô CẨM BÌNH cùng thầy
trò chuyện với nhau, còn tôi
với Q Bình thì ngồi ở cạnh bên
lắng nghe ,thực ra thì chúng tôi
không có nhiều chuyện nhưng vì
không biết chỗ nào khác ngồi nên
chúng tôi đành phải ngồi ở đó
( xin thông cảm hi hi..)
Chúng tôi đã được thầy kể
cho nghe những ngày phát động
phong trào như thế nào và những
khó khăn , của những ngày đầu
, thầy kể rất say sưa , vi không
nói chắc các bạn cũng biết khi
kể chuyện về môn phái thì ai cũng
vậy đều kể rất say mê , và
bằng cả một tâm hồn muốn
cống hiến hết mình cho môn phái
, chỉ sợ thời gian không cho phép
mình tiếp tục thôi . Thầy mang
cho chúng tôi xem những bức ảnh
của những buổi lễ biểu diễn
, nói về biểu diễn thì đội ngũ
vận động viên ở đây thì
khỏi phải chê . ai cũng có một
trình độ rất vững vàng , đặc
biệt là trình độ nhào lộn
của mọi người rất khá , cho nên
bổ xung rất nhiều cho chương trình
biểu diển làm cho bài biểu
diển đẹp mắt và phong phú ,
rất cuốn hút người xem .
|